Nguồn gốc của trật tự không phải đến từ một cú chạm chính xác của bàn tay thần linh, mà là một bước chuyển mình rạng rỡ tại ranh giới hỗn loạn. Trong tầm nhìn của khoa học hệ thống,tiến hóa và tồn tại là một cặp phạm trù tương đối đối lập. Trong thời gian dài, khoa học cổ điển say mê phân tích trạng thái 'tồn tại' của sự vật, coi nó là trạng thái cân bằng cô lập ở giai đoạntĩnh lặng tương đốicô lập; tuy nhiên, các hệ thống thực tế luôn vận động không ngừng.
Vòng xoáy triết học nhận thức
Giống như chúng ta phải hiểu trước tính chất của phân tử nước (tồn tại) mới có thể khám phá bí ẩn của những con sóng dâng trào (tiến hóa),Sự phát triển của nhận thức khoa học bắt đầu bằng việc nhận thức về sự tồn tại của sự vật, hệ thống, rồi mới tiếp tục hiểu sâu hơn về tiến hóa của chúng. Quy luật này cho thấy, mọi lý thuyết “sinh thành” sâu sắc đều phải dựa trên phân tích vững chắc về trạng thái.
Dao động: Hạt giống của trật tự
Hệ thống không còn là một cỗ máy chết chóc, mà là một sân khấu đầy sinh khí. Tại đây,Luật trật tự từ dao độngđóng vai trò then chốt. Những dao động nhỏ ngẫu nhiên (tính ngẫu nhiên) trong vùng đất màu mỡ xa khỏi trạng thái cân bằng được khuếch đại dần qua tác động phi tuyến, cuối cùng vượt qua điểm phân nhánh, biến thành một trật tự hùng vĩ mới. Điều này không chỉ đơn thuần là sự tái tổ chức vật chất, mà còn là bước ngoặt lịch sử trong tư duy khoa học: từ tập trung vào "cấu trúc tĩnh" chuyển sang chú ý đến "sự hình thành động".